Thời tiết hôm nay chẳng mấy đẹp trời.
Những đám mây đen kịt che khuất ánh nắng chói chang, khuôn viên trường vắng bóng sinh viên năm tư và một số người đã về quê nghỉ lễ nên trông có phần trống trải, đìu hiu.
Dạo một vòng quanh những góc quen thuộc, cuối cùng cả hai đến ngồi xuống chiếc ghế dài ven Vọng Nguyệt Hồ.
Tần Thủ không giả vờ ngây ngô nữa. Hắn tắt nụ cười, nhìn sang "bà chị đại" đang thẫn thờ mất tập trung, ân cần hỏi:




